Kiến thức, thái độ và thực hành của điều dưỡng về phòng ngừa té ngã cho người bệnh trước phẫu thuật
Luận văn thạc sĩ điều dưỡng Kiến thức, thái độ và thực hành của điều dưỡng về phòng ngừa té ngã cho người bệnh trước phẫu thuật. Té ngã là sự cố y khoa được báo cáo phổ biến trong bệnh viện với nhiều tác động tiêu cực bao gồm chấn thương, tăng chi phí, và kéo dài thời gian nằm viện1. Tỷ lệ té ngã được ước tính là khoảng 3,1% trong số tất cả người bệnh nhập viện và 6,4% ở người bệnh nhập viện từ 70 tuổi trở lên2,3. Trong khi đó, chấn thương do té ngã sau phẫu thuật bao gồm chấn thương nặng có tỷ lệ dưới 1%; chấn thương cần can thiệp 2%; thương tật không cần can thiệp là 27%; và không bị thương là 70%4.
Tại Việt Nam hiện chưa có số liệu thống kê chính thức, ước tính mỗi năm có khoảng 2.000.000 trường hợp bị chấn thương do té ngã tại các cơ sở y tế 5.Té ngã ở người bệnh được chứng minh có liên quan đến kiến thức, thái độ và thực hành về phòng ngừa té ngã của điều dưỡng6. Tại Việt Nam, tỷ lệ điều dưỡng có điểm kiến thức phòng ngừa té ngã chưa đạt chiếm 61,7% và có điểm thực hành không đạt chiếm 82,9% (năm 2019)7. Ngoài ra, nhiều yếu tố liên quan đến thực hành đúng phòng ngừa té ngã của điều dưỡng được tìm thấy như kiến thức, thái độ, khối lượng công việc, nhóm tuổi, giới tính và thâm niên công tác5,7,8,9. Tuy nhiên, kết quả vẫn chưa có sự đồng nhất có thể do có sự khác biệt về môi trường, văn hóa làm việc và đặc điểm nền đối tượng nghiên cứu khác nhau ở các nghiên cứu.
Bệnh viện Chợ Rẫy là một trong những bệnh viện tuyến cuối có quy mô lớn tại Việt Nam với số người bệnh nội trú trung bình/ngày là 2.544 người, người bệnh ngoại trú khám bệnh trung bình 3.500 người/ngày. Việc tiếp nhận số lượng người bệnh lớn và khối lượng công việc cao của đội ngũ nhân viên y tế ảnh hưởng không nhỏ đến tình trạng an toàn người bệnh10. Do đó, vấn đề té ngã của người bệnh trở thành mối quan tâm hàng đầu tại bệnh viện đặc biệt là những người bệnh sau phẫu thuật do sự suy giảm về sức khỏe, khả năng vận động, ý thức…sẽ làm tăng nguy cơ té ngã nhiều hơn. Chỉ tính riêng năm 2019 khoa Ngoại Gan Mật Tụy Bệnh viện Chợ Rẫy ghi nhận có 08 trường hợp té ngã gây chấn thương phần mềm, chiếm 34,62%, cao nhất trong các nhóm sự cố y khoa được báo cáo của khoa trong năm11. Vào năm 2020, khoa đã triển khai nhiều biện pháp phòng ngừa té ngã cho người bệnh như giảm quá tải, áp dụng các thang đo đánh giá nguy cơ té ngã của người bệnh trước và sau phẫu thuật…
Một trong những nguyên nhân làm tăng nguy cơ té ngã là do nhân viên y tế không có kiến thức về dự phòng té ngã và không hướng dẫn người bệnh và thân nhân hiểu đúng về nguy cơ té ngã, cách dự phòng. Điều dưỡng được cho là nhân viên y tế có thời gian tiếp xúc người bệnh nhiều nhất, có vai trò rất quan trọng trong việc đánh giá nguy cơ và giúp người bệnh phòng ngừa té ngã12.
Do đó, việc đánh giá kiến thức, thái độ và thực hành của điều dưỡng về phòng ngừa té ngã cho người bệnh trước phẫu thuật là điều cần thiết trong việc ngăn ngừa thương tích và giảm chi phí chăm sóc sức khỏe liên quan đến té ngã.
Vì những lý do trên, chúng tôi tiến hành nghiên cứu: “Kiến thức, thái độ và thực hành của điều dưỡng về phòng ngừa té ngã cho người bệnh trước phẫu thuật”.
Kết quả nghiên cứu sẽ là bằng chứng giúp xây dựng các giải pháp hiệu quả nhằm phòng ngừa té ngã cho người bệnh, góp phần nâng cao hệ thống chăm sóc sức khỏe toàn diện.
CÂU HỎI NGHIÊN CỨU
Tỷ lệ điều dưỡng có kiến thức, thái độ, thực hành đúng về phòng ngừa té ngã tại các khoa ngoại Bệnh viện Chợ Rẫy là bao nhiêu? Các yếu tố liên quan đến kiến thức, thái độ, thực hành phòng ngừa té ngã ở điều dưỡng các khoa ngoại Bệnh viện Chợ Rẫy là yếu tố nào?
MỤC TIÊU NGHIÊN CỨU
Mục tiêu tổng quát
Xác định tỷ lệ điều dưỡng có kiến thức, thái độ, thực hành đúng về phòng ngừa té ngã cho người bệnh trước phẫu thuật và các yếu tố liên quan tại các khoa ngoại Bệnh viện Chợ Rẫy.
Mục tiêu cụ thể
1. Xác định tỷ lệ điều dưỡng tại các khoa ngoại Bệnh viện Chợ Rẫy có kiến thức, thái độ và thực hành đúng về phòng ngừa té ngã cho người bệnh trước phẫu thuật.
2. Xác định mối liên quan giữa kiến thức – thái độ – thực hành của điều dưỡng tại các khoa ngoại Bệnh viện Chợ Rẫy về phòng ngừa té ngã cho người bệnh trước phẫu thuật.
3. Xác định các yếu tố liên quan đến kiến thức, thái độ, thực hành của điều dưỡng tại các khoa ngoại Bệnh viện Chợ Rẫy về phòng ngừa té ngã cho người bệnh trước phẫu thuật
MỤC LỤC
Trang
Danh mục bảng đối chiếu thuật ngữ anh việt……………………………………………………… i
Danh mục bảng……………………………………………………………………………………………….ii
Danh mục sơ đồ……………………………………………………………………………………………..iv
ĐẶT VẤN ĐỀ……………………………………………………………………………………………….. 1
Chương 1. TỔNG QUAN Y VĂN…………………………………………………………………….4
1.1. Tổng quan về té ngã…………………………………………………………………………………. 4
1.2. Kiến thức, thái độ, thực hành đối với té ngã…………………………………………………7
1.3. Các yếu tố liên quan đến kiến thức, thái độ, thực hành đối với té ngã……………. 7
1.4. Các công cụ đánh giá…………………………………………………………………………………8
1.5. Học thuyết điều dưỡng Pender và áp dụng trong nghiên cứu………………………. 14
1.6. Các nghiên cứu về kiến thức, thái độ, thực hành đối với té ngã…………………… 16
1.7. Sơ lược về địa điểm nghiên cứu………………………………………………………………..21
Chương 2. ĐỐI TƯỢNG VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU………………………..23
2.1. Đối tượng nghiên cứu………………………………………………………………………………23
2.2. Thời gian và địa điểm nghiên cứu……………………………………………………………..23
2.3. Phương pháp nghiên cứu………………………………………………………………………….24
2.4. Biến số………………………………………………………………………………………………….. 29
2.5. Kiểm soát sai lệch thông tin……………………………………………………………………..31
2.6. Phân tích dữ kiện…………………………………………………………………………………….32
2.7. Đạo đức trong nghiên cứu………………………………………………………………………..33
Chương 3. KẾT QUẢ…………………………………………………………………………………….34
3.1. Đặc điểm nền đối tượng nghiên cứu…………………………………………………………. 34
3.2. Kiến thức, thái độ, thực hành của điều dưỡng về phòng ngừa té ngã……………. 35
3.3. Mối liên quan giữa kiến thức, thái độ và thực hành phòng ngừa té ngã………… 39
3.4. Mối liên quan giữa kiến thức, thái độ, thực hành phòng ngừa té ngã với các yếu
tố………………………………………………………………………………………………………………… 40
Chương 4: BÀN LUẬN………………………………………………………………………………… 51
.
.4.1. Đặc điểm đối tượng nghiên cứu………………………………………………………………..51
4.2. Kiến thức, thái độ và thực hành của điều dưỡng về phòng ngừa té ngã ………… 53
4.3. Mối liên quan giữa kiến thức, thái độ, và thực hành …………………………………… 56
4.4. Mối liên quan giữa kiến thức, thái độ, thực hành với các yếu tố khác……………58
4.5. Điểm hạn chế của đề tài………………………………………………………………………….. 64
KẾT LUẬN …………………………………………………………………………………………………. 65
KIẾN NGHỊ………………………………………………………………………………………………….66
DANH MỤC CÔNG TRÌNH ĐÃ CÔNG BỐ…………………………………………………..68
TÀI LIỆU THAM KHẢO
PHỤ LỤC
Danh mục bảng
Bảng 1.1 : Các nghiên cứu trên Thế giới…………………………………………………………. 16
Bảng 1.2 : Các nghiên cứu tại Việt Nam…………………………………………………………. 19
Bảng 2.1 : Đáp án bảng câu hỏi kiến thức về phòng ngừa té ngã …………………25
Bảng 3.1: Đặc điểm nền đối tượng nghiên cứu (n=60) ……….…………………..34
Bảng 3.2: Đặc điểm liên quan đến đào tạo (n=60) …………………………………35
Bảng 3.3: Kiến thức của Điều dưỡng về phòng ngừa té ngã (n=60)…………………….35
Bảng 3.4: Thái độ của điều dưỡng về phòng ngừa té ngã (n=60).…………………36
Bảng 3.5: Thực hành của điều dưỡng về phòng ngừa té ngã (n=60)…………………….38
Bảng 3.6: Mối liên quan giữa kiến thức và thái độ phòng ngừa té ngã chung (n=60).
………………………………………………………………………………….. ….……………..39
Bảng 3.7: Mối liên quan giữa kiến thức và thực hành phòng ngừa té ngã (n=60)…40
Bảng 3.8: Mối liên quan giữa thái độ và thực hành phòng ngừa té ngã (n=60)…….40
Bảng 3.9: Mối liên quan giữa kiến thức phòng ngừa té ngã với các đặc điểm nền
(n=60)………………………………………………………………………………………………….41
Bảng 3.10: Mối liên quan giữa kiến thức phòng ngừa té ngã với các đặc điểm liên
quan đến đào tạo (n=60)……………………………………………………………………….. 42
Bảng 3.11: Mối liên quan giữa thái độ về phòng ngừa té ngã với các đặc điểm nền
(n=60)………………………………………………………………………………………………….43
Bảng 3.12: Mối liên quan giữa thái độ chung về phòng ngừa té ngã với các đặc điểm
liên quan đến đào tạo (n=60)………………………………………………………………….44
Bảng 3.13: Mối liên quan giữa thực hành chung về phòng ngừa té ngã với các đặc
điểm nền (n=60)……………………………………………………………………………………45
Bảng 3.14: Mối liên quan giữa thực hành chung về phòng ngừa té ngã với các đặc
điểm liên quan đến đào tạo (n=60)………………………………………………………….46
Bảng 3.15: Mối liên quan giữa thực hành đánh giá té ngã với các đặc điểm nền
(n=60)………………………………………………………………………………………………….47
Bảng 3.16: Mối liên quan giữa thực hành đánh giá té ngã với các đặc điểm liên quan
đến đào tạo (n=60)………………………………………………………………………………..48
Bảng 3.17: Mối liên quan giữa thực hành can thiệp phòng ngừa té ngã với các đặc
điểm nền (n=60)……………………………………………………………………………………49
Bảng 3.18: Mối liên quan giữa thực hành can thiệp phòng ngừa té ngã với các đặc
điểm liên quan đến đào tạo (n=60)………………………………………………………….5
Nguồn: https://luanvanyhoc.com