Lịch sử phát triển dược học cổ truyền
Tên bài báo:Lịch sử phát triển dược học cổ truyền
Tác giả:Nguyễn Sỹ Viễn
Tên tạp chí:Dược học
Năm xuất bản:1993Số:4Tập:219Trang:5-6
Tóm tắt:Nước ta từ thời đại Văn Lang Âu Lạc đã lưu truyền các truyền thuyết về dùng thuốc nam, mà đến nay đã là tập quán dân gian và nội dung của sách y học như: gừng, giềng, trầu không, bồ kết… Bộ sách dược học thần nông bản thảo kinh, có sớm nhất ở Á Đông (khoảng 25-200 CN) đã ghi về các dược liệu ở Giao Chỉ – Cửu Châu. Để “gây tê” phẫu thuật, ở thế kỷ III, Hoa Đà đã chế thuốc mê “ma phí tán” cho uống, mà thành phần chính của thuốc là hoa và lá cà độc dược. Ỏ Việt Nam, bộ bản thảo thực vật toàn yếu do Phan Phù Tiên soạn từ thời Trần. Nam dược thần hiệu của Tuệ Tĩnh thiền sư cũng từ thời Lý Trần. Trong bộ Y tôn tâm lĩnh, Lê Hữu Trác ở thế kỷ XVII đã dành 2 tập về bản thảo. Từ thế kỷ XIX hoá dược đã thay thế thảo dược chiếm vị trí chủ đạo.
Hy vọng sẽ giúp ích cho các bạn, cũng như mở ra con đường nghiên cứu, tiếp cận được luồng thông tin hữu ích và chính xác nhất