Một số yêu tố liên quan tới hành vi doạ tự tử tại khoa chống độc, bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội
Hành vi tự tử không chỉ là một vấn đề sức khoẻ hay vấn đề xã hội mà nó còn liên quan tới các yếu tố về văn hoá, mối liên quan giữa cá thể và sự chấp nhận của cộng đổng. Hành vi tự tử được chia thành 2 loại: tự tử và doạ tự tử. Hành vi tự tử là những hành động tự gây hại đến bản thân và dần đến cái chết. Hành vi doạ tự tử bao gổm những hành động tự làm nguy hiểm đến tính mạng nhưng không dần đến cái chết. Marusic và Farmer [2] đã chỉ ra rằng hành vi doạ tự tử và tự tử là hậu quả của sự tương tác phức tạp giữa các yếu tố’ về sinh học (thiếu hụt serotonin), y học (trầm cảm), tâm lý (mất hy vọng), xã hội (sự cách ly với xã hội), văn hoá (mối quan hê trong gia đình) và các yếu tố về kinh tế (thất nghiệp).
Theo thống kê của Bộ Y tế, tự tử là một trong mười nguyên nhân gây tỷ lệ tử vong cao nhất trong bệnh viện tại Việt Nam [1]. Ngoài các số liệu thống kê tại bệnh viện, không có nguổn thông tin nào có thể cho biết chính xác tỷ lệ doạ tự tử tại cộng đổng.
Cho tới nay, vần chưa có nhiều nghiên cứu tìm hiểu về các yếu tố liên quan tới hành vi tự tử, vì vậy chúng tôi tiến hành nghiên cứu này nhằm :
Tìm hiểu một số yếu tố liên quan tới hành vi doạ tự tử của các bệnh nhân vào khoa Chống độc bệnh viện Bạch Mai từ ngày 01/01/1999 đến 30/4/2001.
II. ĐỐI TƯỢNG VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN cúu
1. Đối tượng:
Các bệnh nhân có hành vi doạ tự tử vào điều trị tại khoa Chống độc – Bệnh viện Bạch Mai từ ngày 01/01/1999 đến ngày 30/4/2001.
2. Phương pháp:
Nghiên cứu hổi cứu dựa vào bệnh án của các trường hợp có hành vi doạ tự tử vào khoa Chống độc bệnh viện Bạch Mai từ ngày 01/01/1999 – 30/4/2001. Các thông tin trong bệnh án được thu thập dựa trên mầu thu thập thông tin. Chỉ thu thập bệnh án của những bệnh nhân được xác định chắc chắn có hành vi doạ tự tử.
Thông tin này hy vọng sẽ gợi mở cho các bạn hướng tìm kiếm và nghiên cứu hữu ích