THAY ĐổI CƠ NĂNG Và THựC THể ở BệNH NHÂN VIÊM MũI Dị ứNG ĐIềU TRị MIễN DịCH ĐặC HIệU ĐƯờNG DƯớI LƯỡI

THAY ĐổI CƠ NĂNG Và THựC THể ở BệNH NHÂN VIÊM MũI Dị ứNG ĐIềU TRị MIễN DịCH ĐặC HIệU ĐƯờNG DƯớI LƯỡI

THAY ĐổI CƠ NĂNG Và THựC THể ở BệNH NHÂN VIÊM MũI Dị ứNG ĐIềU TRị MIễN DịCH ĐặC HIệU ĐƯờNG DƯớI LƯỡI BằNG Dị NGUYÊN DERMATOPHAGOIDES PTERONYSSINUS

Huỳnh Quang Thuận, Nguyễn Đặng Dũng
Học viện quân y
Nguyễn Đình Phúc -Bệnh viện Tai Mũi Họng Trung ương 
Tóm tắt
Nghiên cứu dịch tễ học gần đây cho thấy 20 % dân số thế giới và 40% trẻ em bị viêm mũi dị ứng, khoảng 40 triệu người Mỹ viêm mũi dị ứng (16 % dân số) ; ở 
Anh là 26% dân số;  ở Việt Namtỷ lệ viêm mũi dị ứng là 12,5%. Nguyên  nhân  chủ  yếu  là  do  mạt  bụi  nhàDermatophagoides  pteronyssinus  (D.pte). Miễn  dịch đặc hiệu là phương pháp điều trị hiệu quả đúng cơ chế bệnh sinhcủa viêm mũi dị ứng. 
Đối tượng và phương pháp: 45 bệnh nhân viêm mũi dị  ứng do  mạt  bụi  nhà  D.pteđược  điều  trị  miễn dịch đặc hiệu đường dưới lưỡivà đánh giá sự thay đổi các triệu chứng cơ năng và thực thể. 
Kết quả và bàn luận: sau24 tháng điều trị, các triệu chứng cơ năng như hắt hơi, chảy mũi, ngạt mũi, giảm ngửi giảm nhiều cả về mức độ và số trường hợp so với trước điều trị, các triệu chứng thực thể: tình trạng niêm mạc  mũi  trở về  bình thường cao (53,49%), tình trạng cuốn mũi dưới ít thay đổi sau điều trị. 
Kết luận: điều trị miễn dịch đặc hiệu đường dưới lưỡi làm giảm tình trạng phá hủy tế bào mast, hạn chế các mediator viêm … dẫn đến các triệu chứng cơ năng và thực thể đều thuyên giảm. Điều này cho thấy việc điều trị miễn dịch đặc hiệu bằng dị nguyên  D.ptecũng cho kết quả khả quan.
TàI LIệU THAM KHảO
1.  Boggs. P.B.(2000),  Viêm mũi dị ứng, Tài liệu dịch tiếng Việt, Nxb Y học, Hà Nội.
2.  Đoàn Thị Thanh Hà(2002), Nghiên cứu chẩn đoán và  điều  trị miễn  dịch viêm mũi  dị ứng  do  dị  nguyên bụi nhà.  Luận án Tiến sĩ Y học, Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương, Hà Nội.
3.  Nguyễn Nhật Linh(2001),  Bước đầu  đánh giá kết quả điều trị giảm mẫn cảm đặc hiệu trong viêm mũi dị ứng bằng dị nguyên mạt bụi nhà,luận án Thạc sỹ Y học,  Hà Nội. 
4.  Phạm  Văn  Thức,  Vũ  Minh  Thục,  Nguyễn  Trọng Tài,  Nguyễn  Văn  Yên,  Huỳnh  Quang  Thuận,  Vũ  Thị  Tường Vân, Đoàn Mai Phương(2011), Miễn dịch đặc hiệu 
bằng dị nguyên,tập 2, Nxb Y học.
5.  Võ  Thanh Quang(2010), “Hiệu quả  điều trị miễn  dịch đặc hiệu  đường  dưới lưỡi  ở bệnh nhân  viêm mũi  dị  ứng do dị nguyên lông vũ”, Tạp chí Y Dược học quân sự, tháng 6/2010

 

Hy vọng sẽ giúp ích cho các bạn, cũng như mở ra con đường nghiên cứu, tiếp cận được luồng thông tin hữu ích và chính xác nhất

Leave a Comment